Chương 20.1: Thế gian lại có kiểu hôn mà như chạy marathon thế này sao???

Đôi khi, nghĩ về dòng máu vẫn chảy rần rật trong người mình, Định thường chán nản nghĩ nếu như thay máu mà phủ nhận được huyết thống của mình với ông ta, anh cũng làm. Nhưng tự anh cũng biết điều đó là ấu trĩ. Chẳng gì thay đổi được sự thật, về phương diện sinh học, ông ta là bố anh.

Định ngước lên nhìn tòa nhà của Tập đoàn xây dựng Luân Vũ, thở một hơi dài. Đã không tránh được thì thôi, cứ nói rõ ràng một lần vậy.

Cái hồi gặp ông ta trong bữa nhậu tại nhà hàng Nhật ở khu Ciputra, Định đã lạnh người. Anh lập tức cảnh giác, nghĩ ông muốn làm gì đó để tiếp tục chi phối và giật dây mình. Nhưng lâu ngày, cũng không thấy ông ta có động thái cụ thể nào, Định dần yên tâm rằng có lẽ ông ta sẽ để anh yên. Nhưng giờ đây, Quân sắp đi và ông ta cương quyết muốn đưa anh về dưới sự kiểm soát của mình một lần nữa.

Không muốn chần chừ thêm, Định đi thẳng vào trong. Nhân viên lễ tân nhìn anh, miệng cười mà mắt cũng cười.

“Dạ, anh có việc gì ạ?”

“Tôi cần gặp ông Vũ.”

Cô nhân viên bị giọng nói lạnh lùng của Định làm cho giật mình, nhưng mắt vẫn không quên liếc anh bằng đôi mắt được tô đen thẫm như mắt mèo. Dương không bao giờ nhìn anh bằng kiểu ấy. Cô thậm chí còn ngó lơ đi đâu đó hoặc nhìn xuống chân mình, chứ không có kiểu đong đưa thế này. Định không hay rằng, từ ngày biết Dương, gặp bất cứ cô gái nào khác, trong vô thức anh luôn âm thầm cho Dương thêm điểm cộng.

“Anh có hẹn trước không ạ?”

“Không!”

“Vậy tên anh là gì ạ? Để em báo với sếp!”

Cô lễ tân vừa bấm điện thoại vừa nhìn Định, chớp chớp đôi mắt chải mascara quá tay. Định nghĩ ngợi rồi gạt đi.

“Không cần gọi. Tôi tự vào.”

“Ơ nhưng mà…”

Không để cô nhân viên này õng ẹo thêm, Định đi sâu vào phía trong.

Định ngước nhìn tấm biển mạ vàng ghi phòng Tổng giám đốc, anh gõ nhẹ.

“Vào đi.”

Tiếng nói vang lên lạnh lùng, Định kiên quyết đẩy cửa đi vào.

Anh nhìn người đàn ông vẫn cúi đầu trên chiếc bàn làm việc rộng lớn, mái tóc đen bóng và khuôn mặt hồng hào. Tuổi tác dường như chưa tác động được đến ông ta, cũng không tác động lên sự tàn nhẫn của ông ta.

Định vẫn đứng im lặng, sự im lặng khiến ông Vũ cảm thấy bất thường, ngẩng đầu lên. Thấy Định, ánh mắt ông thoáng ngỡ ngàng, nhưng kèm với đó là rất nhiều hài lòng.

“Cuối cùng thì cũng đến.”

Định tự kéo ghế cho mình, ngồi xuống nhìn ông ta, nói lạnh nhạt.

“Ông đừng mừng vội.”

Ông Vũ nhìn thằng con trai trước mặt, khuôn mặt vẫn không suy chuyển.

“Bố không mừng, cũng chẳng lo. Bố biết trước sau gì mày cũng về.”

“Ông nhầm. Tôi không về.”

Ông Vũ đanh giọng.

“Không về thì đừng có ý nghĩ cầu cạnh.”

Định nhún vai. “Tôi nghỉ việc chỗ ông Thụ rồi. Có gì mà phải cầu cạnh ông?”
Trước ánh mắt sững sờ của ông Vũ, Định bật cười.

“Xét cho cùng tôi chỉ là thằng thi công, có mất chăng chỉ là vài ba tháng lương. Khi tôi lượn khỏi đó rồi, ông vẫn tiếp tục vứt đi vài tỉ đền bù chứ???”

“Nhưng mày chắc không để lão Thụ đó lĩnh quả thối một mình chứ?”

Định nhún vai. “Ông nhầm. Dù sao thì tôi cũng giống ông ở một điểm…”

Mặc cho ông Vũ trừng trừng nhìn mình, Định cười nhạt.

“Xét về máu lạnh, thì tôi cũng như ông.”

Ông Vũ lầm lì nhìn Định, vẻ mặt anh vẫn trầm tĩnh, nhưng giọng nói đầy vẻ cứng rắn.

“Cuộc đời này, không gì có thể làm tôi phải cầu cạnh ông. Nói thế này đi, tôi có chết cũng không bao giờ quay về. Ông có lời đảm bảo đó.”

Thấy vẻ im lặng đầy nguy hiểm của ông ta, Định cười.

“Tôi không còn là thằng nhãi mới ra trường, ông chặn đầu chặn đuôi thế nào cũng được. Tôi không làm thi công chỗ này thì thiết kế chỗ kia. Tôi không làm công ty này thì có một vạn công ty khác. Ông có sức đuổi theo tôi đến suốt đời không?”

Định đứng dậy, như muốn kết thúc câu chuyện.

“Nói thẳng ra, trong nghề này, tôi không bao giờ chết được. Trừ phi ông dùng luật rừng giết tôi.”

Mặt ông Vũ thoáng tái đi, đôi môi giật giật, nhìn thằng con trai cao lớn ngạo nghễ đi ra cửa.

Khi tay chạm vào nắm cửa, như sực nhớ ra điều gì, Định dừng lại.

“Có thể chi phối cuộc sống người khác sẽ làm ông cảm thấy vui vẻ hơn. Nhưng hãy trừ tôi và thằng Quân ra!”

Ông Vũ bật cười ngạo nghễ.

“Vậy tao có nên trừ cả con bé hàng xóm của mày ra không?”

Định lặng đi một thoáng, rồi làm như không nghe thấy câu nói đầy mùi đe dọa đó, Định sải chân bước thẳng. Từ tim anh, có một cơn ớn lạnh, chạy khắp thân.

***

Dương nhăn nhó nhìn cái điện thoại, cảm giác thật ấm ức. Định làm cái gì vậy không biết, cô gọi từ sáng tới giờ, chẳng thấy nghe máy gì cả. Mà chính bác Thụ báo là anh đã về rồi. Bác còn cẩn thận dặn cô quan tâm đến anh hơn, khiến Dương càng thêm thấp thỏm. Phải có chuyện gì thì anh mới cần được “quan tâm” hơn chứ?

Sắp tối rồi, Dương thấy đói bụng, bèn mở tủ. Cứ định nhịn chút đợi anh về để hai đứa đi ăn, mà mãi chẳng thấy đâu. Điện thoại thì không bắt máy… Nhưng thấy người bắt đầu đuối dần, cơn đói làm cô khó chịu, Dương đành ấm ức mở cửa tủ, lấy xúc xích nấu tạm mì ăn vậy.

Đúng lúc Dương đang lạch cạch dao thớt thì có tiếng cửa mở. Cô buông dao, rửa tay đi ra thì thấy Định lao vào nhà. Dương ớ người, chưa hiểu cơ sự gì thì Định đã túm lấy cô, xốc chặt eo nhấc bổng cả người Dương lên ấn vào tường hôn như vũ bão. Anh hôn đến mức Dương hoa mắt chóng mặt, một sự điên cuồng chưa từng thấy khiến cô nghẹt thở.

Rất lâu sau, khi Dương tức ngực vì không thở nổi, Định mới thả cô ra, anh gục đầu xuống hõm vai cô, thở hồng hộc. Dương cũng thở phì phò không kém.

Thế gian lại có kiểu hôn mà như chạy marathon thế này sao??? ^.^

Định không cho Dương tiếp đất. Cô hỏi anh bằng giọng hổn hển.

“Anh sao thế?”

“Ừ, anh nhớ em!”

Dương vòng tay qua cổ Định, xoa nhẹ vai anh. Có người nói nhớ mình thật là thích í. Dù cô cũng có đôi phần… hốt hoảng với kiểu nhớ nhung này thật.

 

Chương 20.2: Lần đầu tiên, Dương biết đến một ánh mắt có tên gọi là si tình.

Đúng khi đang “mùi mẫn” và Định có vẻ lấy lại sức để… chạy marathon tiếp, thì cái bụng của cô, đột nhiên vang lên một âm thanh chẳng tao nhã tí nào. Dương xấu hổ nói khẽ vào tai người đang lúi húi cắn cổ cô theo kiểu ma cà rồng: “Em đói rồi đây này. Anh ăn chưa?”.

Định ngẩng lên, nhìn khuôn mặt ngượng ngùng của Dương, rồi bật cười khi bụng cô lại reo lên òng ọc một chặp nữa.

“Ừ. Có gì cho anh ăn nữa không?”

“Anh ăn mì xúc xích nhé. Hay là ra ngoài ăn gì đó?”

“Thôi, anh sợ ra ngoài có người lại xỉu vì đói lắm. Ăn mì là được rồi.”

Dương cười cười nhìn anh. “Vậy em đi nấu.”

Đó là nồi mì Dương nấu lâu nhất từ trước tới giờ. Tại vì có người cứ quấy rối liên tục khiến cô xao lãng. Kết cục là nồi mì bị quá lửa, nát nhừ.

Định nhìn khuôn mặt xị ra của Dương, cười cười.

“Thôi, ăn đi. Anh thấy vẫn ngon mà.”

Dương miễn cưỡng ăn từng đũa mì, ấm ức.

“Tại anh hết đấy.”

Định tủm tỉm. “Ừ, anh thích được ‘tại anh’ suốt ngày.”

Dạo này anh còn hay chơi chữ nữa chứ, Dương nghĩ thầm khi cảm giác má mình đỏ rực lên. Đã thế anh lại còn dùng “mỹ nam kế” với cô, xem kìa, áo thì mở ra thế kia, hồi nãy rửa mặt sao để ướt hết vậy không biết, làm cô nóng hết cả mắt.

Cơ mà hình ảnh “nóng bỏng mông” đó không làm cô xúc động như khi anh tranh rửa bát với cô. Nhìn anh khăng khăng đeo chiếc tạp dề có hình con lợn hồng, Dương thấy lòng ngọt ngào quá thể.

Thật kỳ cục, nhìn Quân trong chiếc tạp dề đó, Dương chỉ lăn ra cười, giống như xem tranh… đả kích! Còn Định lại hòa hợp lạ lùng, thật giống hình ảnh người đàn ông của gia đình, một hình ảnh gợi lên nỗi khát khao của bất cứ người phụ nữ nào, được vòng đôi tay mình qua tấm lưng ấy.

Dương í à, cô chẳng đứng đó mà khát khao. Cô nhào tới ôm luôn. ^.^

Dọn dẹp bếp xong xuôi, Dương cắm siêu nước để pha trà, rồi ra phòng khách. Định kéo cô vào lòng, ôm chặt như sợ cô chạy mất khiến Dương ngạc nhiên.

“Hôm nay rõ ràng là anh có chuyện gì đó?!”

“Ừ, nhiều việc quá.”

“Dự án trục trặc hả anh?”

Định gật gật đầu.

“Liệu có giải quyết được không?”

Định thở dài nặng nề. “Anh cũng chưa biết nữa. Mệt muốn chết. Em có gì an ủi anh đi.”

Dương phì cười, cái anh chàng điềm đạm này càng lúc càng trẻ con hóa hay sao ấy. Dương ngẫm nghĩ một hồi, sáng mắt.

“À đúng rồi, em có quà cho anh mà mãi chưa đưa. Để em vào lấy…”

Dương vào phòng, lục trong tủ lấy ra chiếc sơ mi trắng xanh đã treo thẳng thớm. Cô vừa quay ra đã thấy Định theo chân mình vào từ lúc nào.

“Này, của anh đấy. Anh toàn đồ đen ngòm, thử đổi màu một lần xem sao.”

Định nhìn chiếc sơ mi, ánh mắt có vẻ lạ lẫm, khiến Dương xìu hẳn xuống.

“Anh không thích à? Anh mặc màu tối mãi, nhìn không phải là không đẹp… nhưng mà lâu lâu thay đổi chút đi.”

Thấy Định vẫn đứng im lặng, Dương dằn dỗi.

“À, hay là áo của em không thêu chữ nên anh chê chứ gì?”

Định phì cười. “Cũng ghen cơ đấy! Anh tưởng Thảo Đan kể hết với em rồi.”

Dương sửng sốt. “Sao anh biết?”

Định cười nhẹ. “Có lần anh nói, anh chở Đan làm em hiểu lầm. Anh biết với tính Đan, thể nào con bé cũng giải thích giùm anh.”

“Hứ, đồ lười!”

Dương chợt ngây ra, nhớ lại cô bé đáng yêu đó, có chút áy náy thoáng qua.

“Em có cảm giác Thảo Đan cũng thích anh.”

Định nhéo mũi cô. “Lại định hỏi sao anh không yêu cô bé vừa trẻ vừa xinh đó chứ gì?”

Dương im thít, sau mới nói dỗi. “Vâng, em biết em vừa già vừa xấu.”

“Ừ, lại còn xì tin xì khói.”

Dương đấm vào ngực Định, cáu lên cô đấm liên tiếp vài cái.

“Hứ, em già, em xấu, em xì tin xì khói đấy, làm gì em nào?!”

Định bật cười, giữ lấy tay cô lại.

“Đau anh.”

“Cho đáng đời.”

Định nhìn Dương, nói nhẹ nhàng: “Thảo Đan là em gái anh. Bất kể thế nào, cũng không thay đổi được chuyện đó. Rồi em cũng sẽ quý con bé cho mà xem.”

Dương gật gật đầu.

“Vâng. Em quý rồi mà.”

Định bật cười, lúc sau, bỗng dưng nói một câu làm Dương sốc toàn tập.

“Này, cởi áo cho anh!”

Thấy miệng cô chuẩn bị nhét được nguyên một quả trứng gà, Định mới thủng thẳng.

“Để anh thử áo mới.”

Dương tự cười cái thói hay nghĩ xiên xẹo của mình, nhưng vẫn không quên làu bàu với Định.

“Giờ mới biết anh là đồ lười! Lười siêu cấp.”

Từng chiếc cúc được Dương chậm chạp mở ra. Không khí đột nhiên mờ ám đến mức khó thở. Vạt áo của Định mỗi lúc một hở ra, lộ ra khoảng ngực trần rộng rãi. Dương không dám cởi thêm, rụt phắt tay lại.

“Anh tự đi mà cởi!”

Định kéo cô lại, giọng vẫn dụ dỗ: “Cởi cho anh”.

Đột nhiên, linh cảm đặc biệt nào đó khiến Dương muốn trốn. Cô vội vàng ấn chiếc sơ mi trắng xanh vào tay anh.

“Đây, anh tự thay đi này.”

Nhưng Định thản nhiên túm cô lại, đè chặt cô xuống giường.

“Định trốn anh sao???”

Dương nhìn đôi mắt kiên quyết của Định, im bặt không biết nói gì. Đã một hai lần họ gần đi đến ranh giới cuối cùng, nhưng vì việc này hay việc khác đều dừng lại. Hôm nay, vẻ như Định sẽ không để cô yên.

Không chịu nổi ánh mắt đăm đắm của anh, Dương quay đi. Định giữ cô lại trong nụ hôn đắm đuối. Những ngón tay anh bám chặt cổ tay cô, kiên quyết không chịu buông.

Dương nhắm nghiền mắt, thở ra dồn dập khi tay anh gạt đi phần áo trước ngực. Xấu hổ, ngượng ngùng và cảm giác khó diễn tả khiến cô lấy tay che mắt lại, mặc kệ Định muốn làm gì thì làm. Nhưng Định kéo tay cô ra, buộc cô nhìn anh. Đôi mắt anh đen thẫm, lúc này đây càng đen như mực, nhìn cô không chớp. Lần đầu tiên, Dương biết đến một ánh mắt có tên gọi là si tình….

Xem tiếp Ngoại truyện 1

 

 

Tags

 

0 Comments

You can be the first one to leave a comment.

Leave a Comment

 

You must be logged in to post a comment.